Avatar|KPAH|Ninja Online|Đọc truyện teen
Trang chủ > Truyện Tình Yêu
Truyện dành cho những trái tim FA
NiKCy [SV!][ON]
Người Sáng Lập
biển sáng trưng, đường chậtních người thì lấy đâu ra cướp nhỉ?

- Kệ cái thằng dở hơi ấy. Nó cười lấp liếm.

Hai người đi qua một khu bán hàng dài, ngó nghiêng các thứ rồi mua một vài đồ lưu niệm linh tinh, hay hay mà ở thành phố không có.Thuận chân xuôi xuống khu kè đá thấp, nơi có thể ngồi hóng gió với sóng biển dập dềnh, lâng lâng dưới chân.

Biển đêm nay không có trăng nhưng kha khá sao. Vòm trời rộngthênh thang màu lục hắt lên ánh đỏ ở cuối chân trời. Dường như trước mặt cả hai, biển trở nên thậtêm ả, nhẹ nhàng như một người bạn hiền lành nhất thế gian ^^. Tấtcả như lặng yên chỉ để ngắm nhìn hai người ngồi bên nhau vậy. Chỉ trừ có gió vẫn hiếu động thổi tóc bé bay rối lên. Nó đánh bạo đưa tay gạt những sợi tóc ấy ra khỏi khuôn mặt, bé nhắm mắt lại để tóckhông vướng qua mắt, trông dễ thương hệt như một thiên thần của biển.

- Tại sao khi áp ốc vào tai người talại nói rằng nghe được biển hát.

Cũng may cho nó, trong “hành trình chuẩn bị” để ra biển, nó đã được thằng bạn trang bị cho một vốn kha khá những truyền thuyết của biển để phòng thân. Giờ thì chí ít nó cũng trả lời được câu hỏi kia. À mà không những cám ơn thằng bạn siêu nhân, mà cũng gửi lời cám ơn tới cả Wikipedia nữa.

- Truyện dài lắm, có thực sự muốn nghe nguyên nhân không? Nó cố làm lấy cái giọng nghiêm trọng. ^^

- Có chứ! dù dài thế nào. Tớ và ấy có thời gian mà. ^^

Nó bắt đầu kể:

Khi mà xa xưa chưa có biển. Thượng đế ban cho mỗi tâm hồn một viên ngọc của tình yêu. Mỗi một tâm hồn ấy, khi mà bằng cách này hoặc cách khác đánh rơi viên ngọc của mình thì nó sẽ tan thành trăm ngàn mảnh. Nhưng mỗi mảnh ngọc ấy không biến mất mà hóa thành những giọt nước mang nỗi đau. Những giọt nước ấy chảy lại với nhau tạo lên biển, nhưng biển lúc đó chỉ có màu xám của sựđau buồn.

Con người càng sinh sôi nảy nở thìnỗi đau càng nhiều, biển càng rộng và mênh mông với màu xám của sự cô quạnh. Khi ấy người ta bỗng thấy một con ốc, nó nhỏ bé, lạc long và tội nghiệp. Con ốc cứ loay hoay mãi giữa chốn con người không tìm được cho mình lối đi, vậy là nó sợ hãi nép mình trong chiếc vỏ không ló ra ngoài. Thượng đế thương tình nên đã đưa nó về với biển.

Từ khi con ốc về với biển, biển trở lên biếc xanh mà không cần tới bất cứ phép màu nhiệm nào. Chỉ vìbiển đã không còn một mình cô đơn, nó đã có con ốc nhỏ lắng nghe tiếng hát đơn độc bây lâu.

Vào một đêm buồn, biển thì thầm với con ốc rằng nó chẳng có gì cho bản thân. Nước mắt đau buồn của con người làm lên nó, bên trong nó chỉ có những vụn nát củatình yêu. Biển chỉ có tiếng hát và linh hồn chứ không có tình yêu. Nhưng tiếng hát ấy mờ nhạt, buồnbã. Người ta chỉ muốn nghe một vài lần rồi lãng quên để tránh tự dằn vặt tâm hồn. Còn linh hồn của biển, nó nhờ gió giữ hộ. Nhưng gió mải chơi, mải bay nhẩy khắp đắt trời rồi một hôm đánh rơi đâu đó trên đường về. Thế là biển thấy mình vô nghĩa và mờ nhạt, giống như những giọt nước trong suốt mà biển giữ trong mình.

Rồi một ngày kia biển gọi mãi nhưng con ốc không trả lời, thượng đế nói con ốc đã ra đi. Biển ngỡ ngàng rồi chìm vào buồnđau, nhưng rồi nó cũng tự để những con sóng vỗ về bản thân, thời gian trôi qua và biển cũng nguôi ngoai rồi để mọi chuyện tandần vào bọt biển.

Thế rồi vào một nơi khác cách xa biển, con người nhặt được vỏ ốc rồi tình cờ áp vào tai. Những âm thanh da diết từ đâu vọng về. Kì lạ về thứ mình có được loại người liền đi hỏi thượng đế. Thượng đế đã kể lại câu truyện ấy:

Ngày ấy, con ốc nhỏ đã đi gặp thượng đế, cầu xin ngài cho biển được giữ lại tiếng hát để không thấy cuộc sống của mình vô nghĩa.Ngài nói với con ốc là nó phải đánh đổi linh hồn của nó để giữa được linh hồn của biển trong mình. Và biển thì sẽ mãi không bao giờ biết được.

Con ốc đã khóc rất nhiều và đồng ý, thế nhưng nước mắt của nó chẳng bao giờ trở lại được với biển.

Con người biết chuyện đã mang vỏốc trở lại với biển, đặt trên bờ cát. Biển thấy vỏ ốc thì đưa sóng ôm lấy rồi kéo lại vào lòng mình, thế là linh hồn của biển đã trở về với nó. Linh hồn mà trước kia bị gió đánh rơi, giờ mãi mãi ở lại. Biển đã có linh hồn, rồi sau đó nó sẽ có tình yêu. Nhưng biển tiếc thương con ốc nên nó quyết không yêu ai, chỉ rì rào những âm thanh du dương hát cho một cái vỏ ốc vô tri đến muôn đời.

- Chuyện của biển lúc nào cũng buồn nhỉ?

- Ừ , những chuyện tình xung quanh biển lúc nào cũng man mácbuồn và ý nghĩa. ^^

- Những câu truyện đấy cũng nhiều lớp như sóng dưới chân mình đúng không?

Cả hai nhìn xuống chỗ cát ngập nước mặn dưới chân, ánh đèn hắt vào phản chiếu những hạt thủy tinh vụn long lánh hắt qua làn nước. Bốn bàn chân đưa nhau nghịch nghịch cho cát xới tung lên, đục ngầu.

Nó vòng tay ra đằng sau lưng bé rồi sát lại, “hình như tớ đang mơ đúng không?”.

- Chắc là không đâu.

- Hỏi cho chắc ấy mà, tại đầu óc luôn trong một trạng thái mập mờthiếu ngủ, đôi khi cũng không biếtđâu là thật là tưởng tượng nữa.

Bé cười, cười lấp lánh như mặt biển...

Nó tiến sát lại, thật gần, thật gần... rồi đặt lên cái trán dễ thương ấy một nụ hôn. Một hành động mà một thằng con trai như nó chưa bao giờ dám tưởng tượng có thể làm. Không biết từ đâu động lực lạilớn thế, giũ bỏ mọi sợ hãi ngượngngùng trước đó. Có thể là biển vỗ sóng động viên, gió thổi bay sợ hãi và ánh sáng của sao giúp nó tỉnh táo chăng? ^^

- Lợi dụng quá! Bé nói.

Hai người nhìn nhau cười, lần đầu tiên nó dám nhìn sâu vào đôi mắt ấy lâu đến thế ^^. Tựa như là con ốc bị lấy mất linh hồn mà nó vừa kể vậy. Mãi mãi, mãi mãi không thểdứt ra được.

*******

Ngày thứ hai ở biển.

Chiều nay, tất cả thời gian được dành cho hoàng hôn trước biển. Hôm trước do dậy quá sớm mà haiđứa ngủ khì quá chiều đến tối, thếlà bỏ mất cơ hội được ngắm mặt trời lặn dần xuống biển, ở phía chúng giao cắt với đường chân trời. ^^

Thành phố cũng có hoàng hôn và mặt trời cũng lặn dần sâu khuất ở phía chân trời. Người ta có thể thấy rõ ràng cảnh đấy ở những cao ốc, với một tách café nhâm nhidành cho sự kết thúc công việc của ngày ^^. Nhưng ở thành phố mọi thứ đều đầy lên ở hút sâu của tầm mắt với lố nhố những mái nhà. Chỉ khi ở biển, với sự mênh mang vút tầm mắt người ta mới thấy thực sự được tự do, được khoan dung với tâm hồn.

Bé đưa ngón tay ra, chỉ về phía quầng đỏ khổng lồ bị che bởi mây chiều tím ngắt. Nó nhìn thẳng, tựa như cái nhẫn con chuồn chuồn đang bay trước mặt trời vậy, ánh sáng lay lắt của trời chiều chiếu qua đá nạm thạch anh ở cánh nhẫn trong suốt , khiến cho góc nhìn trùng lặp đẹp đến lung linh.

- Mặt trời đang xuống rồi.

- Ừ, mặt trời đang lặn dần xuống biển. ^^

- Có phải mọi thứ đều như mặt trờikhông? Có khoảng huy hoàng rồi cũng đến lúc vụt tắt.

- Nhưng sang ngày mới, mặt trời lại huy hoàng đấy thôi.

- Vậy là lại có một khởi động mới cho một chu trình mới, để lại tất cảquá khứ và bóng tối lại phía sau.

- Có lẽ vậy, cái gì rồi cũng sẽ qua, mọi chuyện sẽ lại bắt đầu lại từ đầu, lại huy hoàng và lại đến lúc biến mất.

- Sao tự nhiên nói có vẻ triết lí thế?

Bé cười, tay lại buông xuống cát vẽnhững hình ảnh loằng ngoằng khó hiểu, một phép ẩn dụ gì đấy của tâm hồn chẳng hạn. ^^

- Tình yêu có giống mặt trời không? Có huy hoàng rồi sau đó biến mất?

- Tớ không chắc vì thế giới quá rộng lớn, có nhiều điều có thể xảy ra. Đôi khi trong cuộc sống người ta cần số phận để sắp đặt để tình cảm tìm được đến với nhau. Bởi những con người bé nhỏ cứ đi mãi, đi mãi trên khắp các con đường. Thế rồi có khi một lúc nào đó, tình cờ, hai trong số họ gặp nhau. Có thể họ chỉ nói với nhau vài câu, vô thưởng vô phạt, rồi sauđó rời đi. Hoặc có thể dừng chân đôi chút, giúp đỡ nhau để trở thành bạn bè ^^. Hay nhiều hơn nữa, họ ở lại bên nhau, nương tựanâng đỡ tâm hồn nhau . Có rất nhiều phương án có thể xảy ra giữa hai con người ấy. Chỉ khi nào tìm thấy một người khiến thật tâmmình rung động, yêu thương không tính toan, trao gửi hết tất cả bí mật mới khó khăn thì họ mớiở bên nhau mãi mãi. Và tạo thành những tháng năm mặt trời không bao giờ tắt, giống như những đêmtrắng của vùng cực vậy. ^^

- Sao lại biết nhiều thế.

- Ăn cắp trên mạng, mỗi nơi một tí.

- Thật không?

- Thật mà, tớ chẳng biết gì đâu.

Hai người dừng câu truyện rồi lại nhìn mênh mông ra phía biển, những bóng người vội vã dừng bơi lên bờ để khỏi lạnh, những con tàu chuẩn bị ra khơi vào ban đêm đỗ cạnh nhau rồi bị sóng đánh làm nhấp nhô ^^. Nó thích thế, thích cái cảm giác này. Khi mà chẳng cần nói gì với nhau, chỉ cần ngồi lặng bên nhau là đủ, thật yên bình không nghĩ ngợi quá xa xôi. Đôi khi những khoảng lặng như vậy thật lãng mạn và hiếm hoi, chỉ trực cầu mong không trôi quá nhanh, và mặt trời thì cần đứng lạivô khoảnh khắc.

- Tối nay lại đi với tớ như hôm quanhé? Nó mạnh dạn ngỏ lời.

- Vẫn nhớ tối qua cơ à?

- Nhớ chứ, nhớ dai là đằng khác, sao quên nhanh thế được.

- Không có lợi dụng lần hai đâu ^^,để xem tối có mưa không đã.

- Làm sao mà có được?

- Dự báo.

Thủy triều đã dâng quá ba phần tưbãi cát, nó kéo tay bé đứng dậy rồicả hai ra về, bỏ lại mặt trời đã xuống gần hết. Bầu trời đỏ rần đã đổi sang tím ngắt với vài vệt trắng vô duyên của mây tạo ra trên nền.

*******

Tối hôm đó mọi chuyện đúng hệt như dự báo, trời mưa không nặnghạt nhưng lất phất kha khá, đứng lâu hẳn sẽ ướt nhoẹt. Thằng lớp trưởng mặt hầm hầm vì không đi chơi được buổi cuối, ra lệnh cho cả phòng xòe bài sát phạt hết đêmtới sáng, còn đâu mai lên xe ngủ bù. Nó không tham gia nên bỏ ra ngoài leo lên tầng thượng, đoạn ngắm ra xa phía bãi biển hắt ánh đèn có kèm bụi phùn của mưa.

Nó lôi máy ra nhắn tin cho bé “lên thượng với tớ đi” rồi gửi đi.

Bé lên đến nơi đưa mắt ngó nghiêng tìm nó.
- Đây này! Ngồi đây không dính mưa. ^^

- Ngồi đây làm gì vậy?

- Nhìn biển dưới mưa, chưa được nhìn biển dưới mưa bao giờ.

- Nếu buổi sáng thì biết đâu lại có cầu vồng. Sẽ thật đẹp nếu biển, mưa và cầu vồng đi liền với nhau trong cùng một khoảnh khắc. ^^

Nó hỏi bé:

- Yêu biển đến thế sao?

- Tớ luôn ước mơ một căn hộ gần với biển ^^. Để có thể mở cửa trông ra biển, để được nghe âm thanh rì rào của biển và hít tràn cái hương mặn mặn trong gió của biển, bất kì lúc nào dù là sáng, chiều hay tối. Đơn giản thôi, chỉ là căn hộ chứ không phải ngôi nhà, nó sẽ nhỏ bé lọt thỏm giữa bốn bềmênh mông của biển ^^. Nhưng thậm chí một ước mơ vụn vặt và dễ thực hiện như việc ra biển bất cứ lúc nào, một sự bất thường nhất mà con người ta không cần chuẩn bị trước cũng chưa thực hiện được.

- Đôi khi cũng phải để cho mọi thứđi quá giới hạn thực tế đúng không?

- Cho tớ xem tay ấy một chút, tay có chiếc nhẫn.

Nó đưa bàn tay lên, nhìn kĩ càng cái nhẫn hình con chuồn chuồn ấydưới ánh sáng vàng vọt của đèn chiếu hắt lên mái. Chưa bao giờ nócầm tay con gái lâu thế, rất mềm và ấm, một sự gọn gàng, ngăn lắp của cắt tỉa, cho thấy độ kì công củacon gái trong việc chăm sóc. Móngtay quét một màu đỏ ngả lam, màuđỏ không tươi của rượu Bordeaux(Bóc đô) và đã nhợt nhạt đôi chút do thời gian và tiếp xúc. Nó bần thần ngồi ngắm mãi...

- Chỉ là cái nhẫn thôi mà? Có cần xem lâu đến thế không?

- À không.

Nó luống cuống trả lời rồi ngẩng lên, dứt tâm nhìn ra khỏi bàn tay ấy, nhưng bất t
<<1 ... 10111213>>
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Truyện dành cho những trái tim FA
[Truyện cực hay] Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
CÁI GIÁ CỦA SỰ THEO ĐUỔI
Câu chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
[Truyện ngắn] Yêu người bằng tuổi
[Truyện] Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay

Lamborghini Huracán LP 610-4 t