Avatar|KPAH|Ninja Online|Đọc truyện teen
Trang chủ > Truyện Tình Yêu
Truyện dành cho những trái tim FA
NiKCy [SV!][ON]
Người Sáng Lập
hần gặp ngay mặt bé cũng đang cúi xuống, vì những tưởng nó đang tỉ mẩn ngắm cái nhẫn đến đơ người.

Hai khuôn mặt ấy đã gần với nhau lắm rồi. Hai cặp mắt ấy khóa nhau trong sự chết đứng của thời gian nữa. Mọi thứ đều chậm lại, kể cả hơi thở...Thế rồi một cặp mắt bắt đầu nhắm lại trước.

Thế là nó có nụ hôn đầu đời của một thằng con trai chết nhát, một thằng con trai mà nếu kể cách yêu,người ta sẽ ném cho nó đủ số gạch để xây dựng một vương quốc nguy nga. Vương quốc lấy tên là “Vương quốc của thằng ỏngẻo và đàn bà”.

Tất cả diễn ra rất nhanh và đột ngột, đột ngột như mưa của biển vậy. Đến vô tình và đi cũng vô tình.

Hai người rời nhau ra, nó thấy rõ khuôn mặt đang hốt hoảng của bé, hốt hoảng thực sự. Không hiểuđã làm sai ở chỗ nào, đầu óc còn ngập chìm trong ảo giác vì hạnh phúc vừa thoáng qua. Nó luống cuống tìm cách giải quyết mọi thứ,nhưng chỉ thốt ra được câu “tớ xin lỗi. ”

Đến tận bây giờ nó vẫn không hiểu tại sao lại nói một câu ngu ngốc như “xin lỗi” vào lúc đó. Có lẽnó đã ân hận vì khiến cho một người chưa sẵn sàng bị bất ngờ, hoặc cũng có thể cảm thấy tội lỗi vì chưa được đồng ý nên mọi việc đổ dồn theo hướng “ép hôn”. Bé nhìn nó một lần nữa rồi đứng lên, rời khỏi tầng thượng, cũng nhanh như lúc đến không thêm lấy một lời. Nó ngỡ ngàng vì mọi tất cả những gì vừa diễn ra, làm sao nó có thể tìm câu trả lời nổi khi mọi thứ rối tung thế này.

- Ê! Tao đang thua đậm! Không gỡ thì quần tà lỏn cũng chẳng có để về Hà Nội đâu! Thằng bạn nó thét lên khi bị nó kéo xềnh xệch ra khỏi “chiếu bạc”.

- Để đó đi! Mai không có quần thì tao cho mày mượn quần tao về.

- Quần ông nuôi toàn ghẻ với rận bắt tôi mặc bộ muốn triệt đường sinh sản của nhau hả.

- Im mồm đi! Tao và em hôn nhau rồi! Nó thét khe khẽ vào tai thằng bạn, đủ cho chỉ hai người nghe đủ.

- Cái gì! Lúc nào?

Nó nhìn xung quanh hệt như một thằng ăn trộm sợ hãi, đoạn kéo thằng bạn ra góc khuất rồi kể từ đầu đến đuôi.

*******

“Ngu rồi!” thằng bạn kết luận một câu xanh rờn sau khi nghe qua toàn bộ câu chuyện.

- Cái gì ngu?

- Mày! Mày ngu!

- Tại sao tao lại ngu? Tại sao? Nó sợ hãi thúc giục muốn nghe ngay lập tức câu trả lời.

- Mày đẩy nhanh mọi thứ quá, không biết kiềm chế bản thân gì cả, làm mọi thứ đột ngột, em nó sẽsợ hiểu chưa?

- Nhưng cô ấy chủ động nhắm mắt...

- Trời ạ! Bọn con gái nó thế đó, không kìm đc là chết! Không thì sao nó chạy mất?

- Tao...tao không biết...

- Giờ phải làm gì?

- Đừng manh động nữa! Để yên mọi thứ, tiếp xúc với em nó bình thường. Có gì bảo qua tao trước rồi hãy làm.

- Vào đánh bài đã.

- Ơ...

Thế là nó bị bỏ lại với cả đống dây dợ đang đan vào nhau của tình cảm, tất cả rối lằng nhằng trong đầu.

Hôm sau khi cả lớp ra về, bé bỏ xuống ngồi cạnh con bạn thân như thường ngày ở lớp. Nó ngại không nói gì, giữ thái độ như bìnhthường theo lời thằng bạn đã dặn.

- Tớ đưa ấy về nhé? Nó chạy theo bé khi xe đã dừng.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt có vẻ ngại ngùng, “nếu không thoải mái thì thôi vậy, không sao đâu, chỉ lo cho ấy về có đến nơi hay không thôi”. Nó cố gắng tỏ ra quan tâm.

Cuối cũng bé cũng gật đầu đồng ý.

Hai người chia tay nhau ở cái ngõ nhỏ quen thuộc, lúc hai cánh tay đưa lên vẫy chào, nó đã định nấn ná đứng lại đôi chút chỉ để giải thích cái chuyện hôm trước. Rằng nó không nghĩ mọi chuyện đi nhanh đến thế, rằng nó không có ý như vậy chỉ là do hoàn cảnh, rằng nhiều thứ nữa mà không biếtbắt đầu từ đâu. Mọi thứ lại rối tunglên như những gì đã từng gặp, nên nó lại im lặng hoàn toàn.

Khi quay lưng trở ra thì nó nghe thấy cái tiếng nói nhè nhẹ ấy:

- Chuyện hôm trước...coi như là chưa xảy ra nhé?

Lần đầu tiên nó có một câu nói dính dáng đôi chút thông minh:

- Chuyện nào? Tớ chẳng nhớ chuyện nào cả.

- Ừ..vậy thì tốt, về nhé.

- Ừ tớ về đây.

Bước ra khỏi ngõ, đầu nặng trịch một suy nghĩ: “mình đang gặp phải chuyện gì thế này?”.

- Em nó muốn mọi chuyện chậm lạiđó! Chịu khó tí đi. Lại là thằng bạn.

- Lại phải chờ hả mày?

- Đừng nóng vội, xôi hỏng bỏng không đấy. Thật từ từ thôi, có triểnvọng rồi thì còn sợ gì.

- Ừ! Tao nghe lời mày.

------------------------

Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.nikcy.wap.sh

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

www.nikcy.wap.sh

Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!

--------------
Một mùa đồ án nữa lại tới, đợt bài tập này rất nặng về khối lượng thực hiện nên nó cũng có chút lo lắng. Nhưng dựa trên quá trình “áp giải” bé đi học nó cũng đỡ được phần nào. Thỉnh thoảng nó cũng có giục khéo “làm đi nhé, tớ và ấy cùng cố gắng kì này, tớ không để cho người con gái thân duy nhất với tớ tụt khóa đâu” ^^. Không hiểu sao sau mỗi lần động viên ấy, bé chỉ thở dài rồi mặt thoáng nét buồn. Cũng có lúc cố giấu, cố hứa hẹn với nó trong nụ cười, nhưng nụ cười ấy nó biết, không tươi, không thoải mái bằngnhững nụ cười thực sự nó đã thấy.

Nhưng nó vẫn đặt hy vọng, hy vọng rất nhiều.

- Cho tớ xem bài của ấy làm đến đâu rồi.

- Không!

- Tại sao?

- Tớ muốn ấy thấy kết quả cuối cùng của chính tớ. ^^

Nó nghe thấy thế thì cũng dỡ sôt ruột, vẫn giữ hy vọng vào một sự tiến bộ có thể nói là kì diệu của bé,nếu điều ấy thực sự xảy ra.

Bẵng đi một thời gian, khi mà thời gian nộp bài đã tới rất gần. Nó sốt ruột lắm, lo lắng cho đống bài vẫn còn dở dang của nó thì ít, lo cho đống bài còn trong khoảng “bặt vô âm tín” của bé thì nhiều. Thế là dò la, là nhờ vả những đứa khác. Đứa bạn nói bé vẫn chưa làm gì, thậm chí tin còn xấu hơn nữa: chưa có một chút gì! Nó ngã ngửa:

Vì sao, vì sao cô ấy lại nói dối mình?

Nó nhấc máy lên gọi, vừa hỏi vừa hối thúc nhiều lần “làm đi, tại sao lại thế?”, khó chịu bé trả lời giọng cáu gắt “làm để làm gì? Những thứấy sắp không cần thiết nữa rồi! Đừng tự làm khổ mình trong vị trí quản thúc nữa!” Nó chết điếng người, nhẫn nại hỏi thêm lý do một lần nữa, nhưng chỉ nhận đượctín hiệu của sự dập máy- một âm thanh đầy khô khốc.

Lo lắng, bức bối, khó chịu. Nó thu xếp công việc đi làm thường ngày lại, để có thời gian làm bài cho cả hai người, mặc dù vẫn biết rằng mọi thứ sẽ là quá sức. Nhưng nó có động cơ, một động cơ mù quáng. Không ai bảo nhưng nó vẫn âm thầm, miệt mài làm hết sứcvới hy vọng duy nhất là hai người sẽ tiếp tục được học bên nhau, bấtkể môn này hay môn khác.

“Dừng việc mày đang làm lại đi” thằng bạn nó gàn.

- Việc gì?

- Làm hộ bài cho em.

- Tại sao?

- Em nói với tao thế đấy! Nó bảo là tự nói chắc mày sẽ không nghe nên bảo tao.

- Có nói lý do gì không?

- Không.

- Vậy thì tao cứ làm, tao chỉ dừng khi có lý do.

- Mày điên vừa thôi, nó bảo không cần nghĩa là không cần! Đừng tự làm khổ mình nữa đồ mù quáng!

Băn khoăn ngập chìm, không chịu được nó lại nhấc máy lên “tớ muốn nói chuyện”, bé ngập ngừng nhưng sau đó cũng đồng ý.

Hai người hẹn gặp nhau, nó nói trước, vẫn chỉ là những câu tra vấnlý do, trí não nó nóng bừng và nônnóng muốn được biết câu trả lời ngay lập tức.

Bé nói với nó về những chuyện sắp diễn ra, nói rằng sẽ chuyển qua một ngành khác học, rằng bé không thể tiếp tục học một thứ bị ép buộc. Bé sẽ chuyển đi học rất xa, mãi tận trong Sài Gòn. Trong đó có môi trường học tập cần thiết.

Lại thêm lần nữa nó chết đứng.

- Đợi tớ một chút, bé nói rồi đi vòng ra phía sau căng tin của trường.

Nó ngồi lại, mọi thứ trước mắt đã sụp đổ, cảm giác này không phải muốn nói là nói được, muốn tả là tả được, chỉ biết rằng đó là một cú sốc kèm sự hụt hẫng, hơn nữa nó cực kì đau khổ.

Ánh mắt vô hồn của nó cứ dán trân trân mãi vào một chỗ.

Tiếng chuông điện thoại bỗng làmnó tỉnh lại, nhưng cũng phải một lúc sau mới có thể bình tĩnh lôi ra khỏi túi quần, giờ nó chỉ dùng những thao tác quen thuộc của ngón tay để mở máy. Mắt vẫn dán trân trân vào một không gian vô định.

“Tớ về rồi, ấy cũng về đi. ”

Trời ơi, bé đã sợ nó đến nỗi phải bỏ về trước, có lẽ sợ hãi hơn cả là con quỷ yêu thương điên rồ trong nó có thể trỗi dậy giữa căng tin của trường, nếu cả hai còn ngồi tiếp tục câu truyện.

Nó bỏ tất cả lại rồi lao nhanh ra ngoài cổng trường, may mắn thay nó thấy bé đang lên một chiếc taxi.Nó chạy lại thật nhanh, cố gắng nói giọng trấn tĩnh trong lúc mọi thứ trong con người đấy đang tan nát từng mảnh một “để tớ đưa ấy về”. Rồi nhanh tay cầm cái túi của bé định nhấc ra khỏi xe, bé giữ chặt “không! Không cần đâu! Đừng quan tâm, đừng đối tốt với tớ nữa! Đừng làm tớ khó nghĩ, ta sắp ở xa nhau rồi, chúng ta nên gặp nhau ít dần đi!...”

Trời ạ! Nó có nghĩ gì đâu, có xa xôigì đâu, chỉ là muốn đưa bé về thôi mà. Những thứ kia đã làm bé nghĩ ngợi quá đà rồi. Hai người không thể tốt đẹp với nhau nốt trong khoảng thời gian này hay sao?

Chiếc xe đi rồi nó trở lại bãi lấy xe, vừa đi vừa nghĩ tới tương lai trướcmắt. Sẽ không được thấy cái dáng nhỏ bé dễ thương ấy nữa, sẽ không được ngồi vẽ cùng rồi ngửimùi tóc thơm nhẹ phảng phất ấy nữa. Không bao giờ được nghe bénói trách móc “nấu cơm cho ăn còn đòi hỏi này nọ” rồi nhăn nhó khuôn mặt thiên thần ấy lại khó chịu nữa. Tất cả, tất cả sắp tan vỡ, sắp kết thúc và hạ màn ngay trướcmắt nó rồi.

Bé nhắn tin cho nó “ xin lỗi vì đã làm phí phạm mọi nỗ lực của ấy, tớkhông đáng đâu”. Nó nhìn tin nhắn xong chỉ chực khóc “không! ấy chẳng có lỗi gì cả! Chỉ là tại tớ! Tại tớ quá yêu ấy mà thôi. ”

*******

Từ chiều hôm đó trở đi, nó vứt bỏ hết sợ hãi, hết nhát chết nhắn rất nhiều tin cho bé. Chủ yếu là nhữngtin lạc quan vui vẻ, chứ không đả động gì đến chuyện kia nữa, vẫn hỏi về học hành, hỏi đến các môn khác, điểm tổng kết liệu có khá không? Hoặc đôi khi chỉ là những tin nhắn ngớ ngẩn kiểu như “máy tớ mới reset không biết lúc này là mấy giờ, nên nhắn tin hỏi để cài cho chắc”. Vì nó đang sợ hãi lắm, sợ hãi không biết lúc nào bé đi, không biết lúc nào nó sẽ mất bé. Chỉ khi có những tin nhắn trả lời cho sự ngớ ngẩn ấy, thì nó mới dám chắc yên tâm, yên tâm rằng bé vẫn còn ở Hà Nội, và chỉ cách nó vài cây số đi xe.

Một tối bé nhắn tin cho nó, tin nhắn rất dài, dài nhất từ trước đếngiờ. Nội dung rằng mọi chuyện gần gũi bé làm từ trước đến giờ với nó, vì nó xứng đáng được như thế. Đó là những gì bé trả ơn cho nó vì đã quan tâm giúp bé cả một quãng thời gian dài không vụ lợi, không đòi hỏi. Rồi khuyên nó đừng để những thứ đó ám ảnh nữa, quên bé đi vì hai người sắp xa nhau rồi. Nó đọc xong thì không thở nổi nữa! Lập tức với taygọi lại ngay lập tức cho bé, nhưng đầu dây bên kia thông báo máy đãbị tắt, tiếng tổng đài lúc này sao mà chua chát quá.

Bấn loạn sợ hãi! Nó nhấc máy gọi thẳng vào số máy bàn của nhà bé, mẹ bé nhấc máy bảo với nó bé không có ở nhà. Nó cảm ơn rồi gác máy, biết chắc bé vẫn ở đó, ngay cạnh đó! Chỉ là không muốn nghe điện của nó thôi.

Những ngày hôm sau nó đã điện đi rất nhiều cuộc, chủ yếu do sự sợ hãi hoang mang đang chế ngự trong tâm hồn nó. Tất cả các cuộc gọi đến máy bé đều bị ngắt bận. Điện thoại nh&ag
<<1 ... 111213
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Truyện dành cho những trái tim FA
[Truyện cực hay] Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
CÁI GIÁ CỦA SỰ THEO ĐUỔI
Câu chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
[Truyện ngắn] Yêu người bằng tuổi
[Truyện] Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay

The Soda Pop