nó vô thức : “để tớ vẽ nốt cho, bài tớ làmxong rồi, đi ngủ sớm đi”. Rồi quay ra hì hục vẽ bài cả hai người đến tận sáng hôm sau.
*******
Ngày 20 tháng 10, ngày phụ nữ Việt Nam, nó muốn tặng hoa bé nhưng ngại ^^. Nó chưa tặng hoa con gái bao giờ nên sợ lắm, thử tưởng tượng một thằng mặt đần thối ôm bó hoa to đùng vào lớp tặng bé, giữa hàng con mắt của những đứa khác thì ra sao? Chưa kể những đứa cận thì số mắt ấy còn đổ dồn vào nó hơn nữa. Tặng theo danh nghĩa gì? Bạn bè à? Không được! đã danh nghĩa bạn bè thì sao những đứa con gái kháctrong lớp lại không có? Nó cả nghĩ.Thằng bạn bảo” không làm không tặng thì mày sẽ FA từ giờ tới lúc ra trường!”. Nó ngễn mặt ra “FA là cái gì?” “Là Forever Alone- là mãi mãi một hình bóng lẻ loi hiểu chưathằng mọt sách học quanh năm!” Tiện thể thằng bạn vuốt tay lên keyboard, phô diễn cái từ ấy lên thanh tìm kiếm của Google rồi chìacho nó xem một hình ảnh. Một cái đầu to vều trông như củ khoai tây mọc dị dạng với hai hàng nước mắt chảy dài. “Đấy FA đấy! muốn FA thì cứ ngồi im nhé!” thằng bạn đe hoài.
Nó vẫn run, mặc dù biết đây là cơ hội. Chắc không tặng ở lớp được rồi, lỗ đâu mà chui cho vừa, đành nghĩ tới phương án tặng hoa ở nhà . Thằng bạn thúc “đi mua hoa đi! lần chần hết ngày đấy!”, nó cuống cuồng gật đầu lia lịa vì vẫn chưa nghĩ ra cách gì để hoa đến tay bé. Nó không muốn lộ mặt vì sợ bé biết, rồi nghĩ này nọ mà nó thì chưa có cơ sở gì khẳng định chắc chắn cả. Sợ sau hôm nay bé lại tránh mặt nó nên lo lắm. Nó bảomuốn tặng hoa giấu mặt, thằng bạn hét lên “ĐỒ DỞ!”, nó hãi hùng phân bua. Thằng bạn nhìn nó thấythương hại một thằng đàn ông nhát chết nên dịu lại không mắng nhiếc nữa. Đoạn lôi xe ra chở cả nó đi, nó ngờ nghệch “đi đâu?”, “đi mua hoa cho thằng dở hơi nhất mà tao chơi cùng ở cái lớp này!” thằng bạn càu nhàu. Nó ngoan ngoãn leo lên xe lí nhí “cảmơn mày, tao biết lỗi tao rồi, nhưng không biết làm sao cho đúng nữa. ” ^^ Thằng kia tru tréo “lỗi khôngphải do mày! Mà là do tao! Vì tao chơi với mày nên tao mới khổ vậy!mày còn nói cảm ơn nữa tao cho mày xuống xe liền đó!”. “Ừ! Biết rồi, cám ơn mày” nó buột miệng. “mày vừa nói cái gì?”, không tao lỡmiệng, nó lại phân bua. “Được việcsau cưới nhớ mời tao ăn miễn phí nghen!” “Được rồi, khỏi nhắc đi, xe rước tận nhà luôn. ” Nó cười, cười vì chữ “cưới”. Hai thằng chạy xuống tít Hà Đông để mua hoa. Nó bảo sao đi xa thế?Thằng bạn phân bua “chỗ người quen lấy cho rẻ, gói kiểu gì cũng được!” nó lầm bầm “quá tội tiền xăng” thằng kia nạt “im mồm! đồ khốn!” thế là lại im re. Cuối cùng sau khi trát đủ một mặt bụi hai thằng cũng đến nơi. Cả hai vào quán hoa để chọn, chị bán hàng đon đả “mua hoa tặng bạn gái hả hai em?”. Nó đỏ bừng mặt không nói được gì, thằng bạn nhanh nhảu “chị gợi ý cho em với!”. Một bó hồng lớn được gói cực đẹp sauhai chục phút. Sau màn thanh toánnghiễm nhiên sẽ là màn đưa hoa.
Thằng bạn tư vấn- nó làm, một tờ hóa đơn điện hoa được mượn và ghi tỉ mẩn y như thật. Rồi đưa cho thằng kia đoạn dõng dạc “mày đi đưa được rồi đấy”, thế là ăn ngay một cốc đầu. “Trời ơi! Sao tao lại chơi với thằng ngu vậy nè! Mày ngu hết phần của tao rồi đó! Đến chết với mày!!!!”. Sao? Làm sao? Nó mặt đần ra dễ chừng sắp khóc.
- Giờ kiếm một thằng khác đi chuyển hoa đi! Mày nghĩ sao nếu tao mang hoa đến tặng em? Để em nghĩ rằng tao thích em, hoặc thằng bạn thân của tao nhờ tao hả! có thế mà nghĩ không ra! Mày ơi là mày!.
- Gà mà, có biết gì đâu, tình đầu phải giúp bạn giúp bè chứ. Mặt nó nhăn lại khổ sở.
- Kiếm thằng nào đó đi! Thằng bạngiục.
Nó kéo máy ra khỏi túi, mắt dán vào danh bạ bấm lên bấm xuống để tra cứu nhân vật lựa mặt gửi vàng. Mà là vàng thiệt đó, tình cảm hóa vàng nên phải đầu tư cho cẩn thận. may quá đây rồi, còn lưu số thằng bạn cấp 3 đang học Bách Khoa. Chuông đổ, đầu dây bên kia nhấc máy, câu truyện làm quà đã: ”mày học hành thế nào? Dạo này cóngười yêu chưa? đã ăn cơm chưa?rửa được mấy cái bát rồi?...blablabla. ” Có truyện gì nói luôn đi mày! Đầu dây kia thật tâm lí. Nó xổ luôn một tràng những nguyện vọng tha thiết, bên kia gật gù “may đấy! hôm nay không đi đâu, bao giờ qua?”
- BÂY GIỜ!!!!!
- Mẹ! từ từ đã! Đang tắm.
- Kệ mày! Nó nói rồi cúp máy, sướng quá! Chết đuối vớ được cọc!
Hai thằng phi từ Hà Đông ra Bách Khoa, trên đường nó giữ khư khư bó hoa chỉ sợ gió mùa đông làm thâm mất màu đỏ tươi của những cánh hồng mọng nước. Nó bảo thằng bạn chạy chậm thôi, bạt gió quá hỏng hết hoa của nó. Thằng kia biết ý giảm ga lại, được một lúcnó lại kêu chạy chậm quá! Bao giờ mới tới được nơi. Thằng bạn thét “ổng giời con của tôi ơi! Ông đangngồi trên một chiếc wave thái chính hiệu xanh rêu, sơn zin cực đẹp giữ từ thời bố tôi! Với động cơ mượt mà chưa dỡ máy tốn xăng chỉ 1, 8 lít trên 100km, chứ bộ đây đâu phải mẹc sơ đì S600 pullman kéo dài ba khoang, máy V12 nội thất da thuộc, ốp gỗ óc chó của Roman Abramovich mà đòi tài xế chạy riêng này nọ! nói nữa cho đi xe buýt giờ!”. Nó nghe cả tràng, thụt lại sợ hãi lí nhí “Tao thấy hồi hộp và bồn chồn quá màyạ!” Hờ hờ! dần rồi sẽ quen ai mới đi tặng hoa gái lần đầu chẳng thế, hê hê.
Hai thằng gặp “người đưa hoa” ở cổng trường, nó cẩn thận dặn dò thằng kia đưa mảnh giấy giao hoa rồi bắt bé kí vào y như điện hoa thật. Rồi bảo nó lấy máy gọi cho béhỏi xem lúc nào đưa hoa được. Thằng kia rút máy ra gọi mấy lần không được, nó giằng máy “đúng số này mà!” rồi bấm lại gọi. “Trời ạ! Máy hết tiền rồi mày định gọi đi đâu! Tình báo trung ương C. I. A chắc?” nó lại lục đục chạy đi kiếm cái thẻ cào để làm việc.
- Alo, bạn là X (với X là ẩn số) đấy đúng không? ừm, mình bên cửa hàng hoa số “abc” bạn có một toa hàng được gửi, vậy bạn cho hỏi là có phải ở số nhà này không? À, đúng rồi à? Vậy mình có thể chuyển qua lúc mấy giờ được cho bạn? à rồi, vậy mình sẽ chuyển, chào bạn nhé.
Cuộc hội thoại diễn hoàn hảo, không lặp, không vấp, không nói lắp và miễn chê. Máy cụp, thằng bạn quay ra, nó giật mình vì 4 cái mắt trố lồi của hai thằng còn lại hóng cuộc nói chuyện đến chảy nước dãi. “Ôi sặc! tí vỡ tim, hai convượn cáo Madagascar! Mắt chúng mày làm gì ghê vậy!”. Bao giờ? Baogiờ chuyển qua? Không hẹn mà xổ, hai thằng xổ ra cùng một lúc. Nó nhìn thằng bạn “Ê! Quà của gáitao mà?”. Thằng bạn cười trừ rồi vỗ vai hề hề.
- Bây giờ! Luôn và ngay! Thằng kianói.
- Được rồi, thế bọn tao đi cùng luôn, cho đỡ mất thời gian tìm nhà. Hứa là sẽ chỉ đứng ngoài thôi.^^
Cả ba nheo nhóc kéo nhau lên trung tâm và nhà bé. Hai thằng canh một thằng vào, đến khi thằngkia mất dạng trong cái ngõ nhỏ heo hút thì chỉ biết nhìn nhau mà nín thở.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.nikcy.wap.sh
Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.nikcy.wap.sh
Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Bộp! một cái vỗ vai từ đằng sau, nó giật mình quay lại. Trời ạ một thằng cùng lớp, không hiểu nó độn thổ từ đâu ra, học võ trong tecken à?, khéo lộ ra đứng trước cửa nhà bé làm gì thì chết, nghĩ cách mà đẩy thằng này đi thôi.
- Ơ! Hai thằng đi đâu thế này?
- Ơ! Mày à! Đi có việc chút thôi- đi đâu đấy?
- À, buồn, ở nhà không có gì chơi, người yêu không có, lượn lờ phố phường ngắm tây ngắm ta chút.
- À thế à, thôi đi ngắm tiếp đi! Mai lên lớp rồi an hem mình nói chuyện sau. Hai thằng đuổi khéo.
- Chẳng mấy khi gặp nhau thế này, làm cốc chè tươi đã rồi về. Thằng bạn vẫn không chịu biến mất, vừa đề nghị vừa cười hềnh hệch.
Cực chẳng đã nó đành nói thôi phải đi đã! Rồi để mặc thằng đó phóng xe làm một vòng quanh cái phố đấy. May quá lúc quay lại không còn thằng kia ở đấy nữa.
Thằng bạn đã làm xong nhiệm vụ, chạy ra mặt hớt hải “xong rồi! xong rồi!”. Nó mừng húm nhảy tưng tưng như mát dây. Hai thằng nhìn nó mặt dài ra ngạc nhiên “thế thôi mà đã sướng, gái nó ngồi lên đùi thì chắc là...” Nói xonghai thằng chụm mặt vào nhau cười sặc sụa. Nó đỏ dừ mặt, ngừng nhảy “thế em nói gì không?”
- Có! Em hỏi của ai thế, tao bảo khách giấu tên, nó cứ gặng hỏi mãi nhưng tao bảo không được tiết lộ. Thế đã được chưa?
- Tốt rất tốt! không có gì đáng chê cả! đi ăn bánh mì đi tao khao.
*******
Cả đêm hôm đó nó về trằn trọc, trong đầu chỉ nghĩ tới những chuyện xảy ra buổi chiều ^^, nghĩ về bó hoa và bé . Nó nhảy vào buzzthằng bạn trên yahoo hỏi han này nọ, thằng bạn bảo nó cả nghĩ quá, không biết ai tặng thì bé chẳng nghĩ gì đâu. Kiếm cách gì mà ngủ đi, đếm...lông chân chẳng hạn.
Tuy thế nhưng nó vẫn chẳng hết bồn chồn, trong người lúc nào cũng như bị bão hòa nồng độ cafein quá khích, cực kì nôn nao và nhiều cảm xúc. Nó mong đến sáng mai quá mà không ngủ được, mong được gặp bé, mong được nhìn trộm biểu hiện của bé. Thèm muốn một kết quả tươi đẹp từ bó hoa. Thế là nó nằm chờ, nằmchờ mãi tới sáng như một kẻ si tình thực sự...
Sáng hôm sau, là sáng đi học sớm nhất trong cuộc đời sinh viên của nó. Từ tinh mơ mặc dù trời lạnh như cắt, mọi hôm còn lâu mới lôi được nó ra khỏi giường, đồng hồ thì đập báo thức vài chục lần ^^ . Mặt hớt ha hớt hải, quần áo xộc xệch là cái thứ cả lớp nhìn thấy khinó tới. Còn hôm nay nó tự tin có thời gian chỉnh đốn áo quần cho chỉnh tề , mọi thứ phải ngon lành rồi mới đi . Trường vắng hoe, bảo vệ nhìn nó như một thằng hâm dậy sớm quá đỗi. Cả bãi xe to đùng có mỗi xe nó, trường hun hút kéo gió, lá bay toán loạn. Nó vòng qua sảnh chính đầy gió bất giác nghĩ ngợi “giá như có bé ở đây thì ấm áp nhỉ?”. Rồi ngượng ngùng vì mình nghĩ bậy nghĩ bạ, nó cười- điệu cười của một thằng con trai mới lần đầu để ý người khác.
Cuối cùng bé cũng đến, trước giờ vào học tầm dăm phút. Bé vừa xuất hiện tay nó đã đan cả vào nhau, có tật giật mình mà ^^. Rồi len lén đưa mắt xem từng cử chỉ của bé như sợ bị bắt gặp, bốn mắtnhìn nhau nó sẽ chết, chết trong cái nhìn long lanh xinh đẹp ấy và không bao giờ thoát ra được . Ở kế trên hai bàn bé ngồi với con bạn, cười rồi nói rồi lại cười, trongđầu nó đang nghĩ tới cảnh bó hoa bị mang ra giễu cợt, bị đem ra mổ xẻ phân tích suy đoán này nọ... Cứ nhìn lên bàn trên là nó gặp cái ảo ảnh ấy, kể cả lúc bé không nói gì...
Thằng bạn biết nó đang chờ cái gì.“Muốn biết kết quả từ bó hoa hả? Hỏi con bạn thân nó đi!”, “thật à?” mặt nó ngạc nhiên. “Đấy là cánh cổng duy nhất, không có lựa chọn thứ hai đâu, hơn nữa còn đánh tiếng là mày thích em được nữa, mà nếu thương thuyết đủ giỏi thì mày còn có tay trong, một mình tao không gánh hết được” thằng bạn giải thích. Nó tán đồng trong khâm phục “mình phải thử rồi”...^^
Người đời có câu “luôn cho nóng”- nó có câu “luôn kẻo nguội”. Chắc là giống nhau nhưng cách nghĩ của nó biểu cảm hơn. Để diễn tả cái lý thuyết ấy nó bắt tay vào ngay, đầu tiên là mở yahoolên mò mẫm, xem có cái nick của con bạn thân bé đã thêm vào hồi đầu năm không. Rồi dò la, nó không giỏi văn, không giỏi uốn éovới từ ngữ nên chẳng biết nói thế nào. Đành bộp chộp có gì nói nấy, kể tuốt từ đầu đến cuối, vừa kể vừa run run gõ phím, tiếng lách cách đều đặn như nhịp tim nó, rồi ngồi thần mặt đợi bên kia trả lời.... ^^