www.nikcy.wap.sh- Thế giới đích thực trên di động.
------------------------------------
- Tao bày cho mày một phép thửnhé!
- Thử cái gì?
- Thử xem em Vi coi trọng mày hơn hay Chó Có Lát hơn.
Nói xong nó ghé vào tai mình thìthầm một lúc. Chỉ tội lúc ấy do không có tâm trí nên mình nghecâu được câu không. Để chiều đihọc về thử xem. Nghe Linh bảo Nhật còn học rất giỏi nữa, và không khéo là năm sau thi cùng 1 trường với em. Ôi càng nghĩ càng nát bấy óc, cái gì nó cũng hơn mình. Nhưng mà rõ ràng hiểu em chỉ có mình, thương emcũng chỉ có mình, sống chết vì em cũng chỉ có mình, đâm đầu vào cột điện vì em cũng chỉ có mình thôi, sao em lại không biết điều đó hả?
Tan học, lững thững ra lấy xe về một mình. Nghĩ bậy nghĩ bạ nghĩlan man, mình cũng đâu phải loại ngu, cũng đậu đại học. Cũnglà đàn ông mà sao lúc nào mình cũng run như cầy sấy lúc gặp chuyện, lúc nào cũng gọi mẹ, chả biết cái vẹo gì ngoài lần sờ mấy chục cái phím đen xì trước màn hình. Tự nhiên mình nhận ra mình là 1 thằng không được cái nước gì thật, lại còn ở bẩn. Ôichán đời, buồn ơi là sầu. Em yêu mình vì cái gì không rõ, nhưng giờ mình nhận ra em có thể bỏ rơi mình bất cứ lúc nào. Còn mình thì, không thể sống thiếu em được nữa rồi. Độc thoại 1 mình suốt quãng đường, mình vẫn không thể nào thoải mái hơn được.
Đang đứng đợi đèn đỏ tự nhiên có 1 bà, à không, 1 bác gái, đi tới chỗ mình. Trông bác hình như mới ở dưới quê lên, kiểu này là tìm con rồi
- Cháu ơi cho bác ngõ Quỳnh đi chỗ nào nhỉ?
- Dạ bác cứ đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, gặp 1 cái ngõ, rẽ trái, rẽ phải........rồi thấy biển báo là đúng đường
Thấy mặt bác ngơ ngơ kiểu bất lực, tóc bạc hết rồi. Mình chợt nhớ tới bà nội ở quê mà buồn buồn. Nghĩ một lúc mình đề nghịđưa bác đi. Hỏi số nhà đưa bác tới tận nơi luôn. Bác cứ chần chừ một lúc không dám đi theo.
- Bác yên tâm. Con không phải trộm cướp gì đâu. Bác không tinthì thẻ sinh viên của con…
- Thôi khỏi khỏi. Nhìn mặt mũi mày thế này bác tin mà. Số......
Ơ, đấy là xóm trọ của mấy thằng lớp mình, bác là mẹ thằng nào nhỉ. Mình hỏi, bác cười toe, nụ cười thật thà hở hết cả răng lẫn lợi:
- Mày biết Cu Cứng nhà bác à, thếcó ở cùng Cu Cứng nhà bác không?
=)))))) Người ở quê sao họ có nhưng kiểu gọi tên buồn cười. Mình lại nhớ tới thằng Học, thằng Buồi trọc đầu bạn mình. Những ngày đẹp như mơ ấy là ùa về. Khoảng thời gian có em sao đẹp thế. Ở bên em mình mớicó thể cười những nụ cười thật nhất.
- Cu Cứng nhà bác học hành thế nào?
Ôi trời, bác cứ cu cứng cu cứng hoài ai mà biết là thằng nào. Lớpmình thằng nào chẳng "cu cứng", có mình là thỉnh thoảng ẻo tí thôi.
- Bác ơi thế tên đi học của bạn Cứng là gì?
- À ờ. Là Cường con ạ. Nó ngoan lắm. Nhà hiếm con chỉ được hai đứa Cường với Mạnh. Hai bác vẫn gọi nhiếc là Cứng và Mềm.
- Thế nhà mình có cu Cứng và cuMềm ạ.
- Đúng rồi đúng rồi !
Mình vẫn đang cố gắng up. . . . . .hja[/info"> c chế ! Tắt máy đi học bài.
> _<
Khuya đang học thì nghe tiếng bà gọi khẽ ở chân cầu thang. Mình đi xuống thì bà dúi cho mình củ khoai tối nấu cơm bà hấp trong nồi. Giờ đem ra vẫn còn ấm ấm.
- Ăn đi không đói là học không vào đâu !
- Dạ !
Cầm củ khoai lên bàn học ngồi ăn. Giá có em ở đây. Bà sẽ chia đôi mỗi đứa một nửa. Em lúc nào cũng chọn phần bé hơn và nhường mình phần lớn hơn. Khoai ngọt lịm công bà mang từquê lên. Đang ăn thì lại nghe thấy tiếng bà gọi khẽ. Mình chạyxuống ngay.
- Hoàng ơi xem cho bà xem bà bơm đúng kem đánh răng chưa ?
Mình cầm cái bàn chải của bà lên ngửi. Khổ thân bà mắt kém, hình như bơm nhầm sữa rửa mặt trị mụn của mẹ rồi.
- Không phải đâu bà ạ.
- Ừ. Thảo nào bà ngửi mùi thấy kinh kinh.
Mình đi vào nhà tắm với lọ kem đánh răng cho bà. Mà sao cái bàn chải của bà lại toét tòe toẹt như thế này. Hình như bà dùng lâu lắm rồi.
- Bà ơi. Còn cho bà một cái bàn chải mới nhé !
- Ấy đừng, Răng bà lung lay, dùng bàn chải mới sợi cứng đau lắm !
- Ôi. Thế mai con mua cho bà lọ nước súc miệng. Bà chỉ cần súc ọc ọc mấy giây là sạch. Chứ bà đừng đánh răng. Đau lắm.
- Ừ ừ thế mai thằng cu khỉ mua cho bà nhé !
Dẫn bà vào nhà vệ sinh. Đợi bà rửa mặt xong đưa bà vào giường ngủ. Mong đêm nay bà với mẹ ngủ thật ngon. Mình lên phòng sắp xếp sách vở rồi đi ngủ. Đêm nay sẽ chẳng còn trằntrọc với những cảm xúc trống rỗng nữa. Trái tim là một tạo vậtkhó hiểu lắm. Dễ buông thả theocảm xúc, nhưng chắc chắn nó sẽluôn ấm áp khi chứa đựng sự tin tưởng và thương yêu.
C35.
Trong những giấc mơ mình trải nghiệm vài ngày vừa qua, mình có thể cảm nhận được Vi đã tìm lại được nụ cười của em. Em không còn lo lắng, sợ hãi, rúm ró trong vòng tay mình nữa. Em thoải mái, tự do như gió. Gió thì luôn bay nhảy, có dừng lại bao giờ. Mỗi sáng thức dậy ra ban công tập thể dục, mình lại nhớ đến bức ảnh em chụp mình mặcquần sọc của bố đứng uốn éo. Bức ảnh mà phải đến một tuần sau trên facebook em vẫn còn làchủ để hot cho bạn bè mình và em tán gẫu. Nhớ cái khoảng thời gian mới quen khủng khiếp. Ước gì mọi thứ trở lại trọn vẹn và tinh khôi như lúc ban đầu.
Quay vào phòng đã thấy bà lên từ bao giờ. Bà cầm chổi khom lưng quét phòng. Mình vội giànhchổi lại, đỡ bà ngồi vào giường
- Bà để con quét cho. Không chobà làm gì cả.
- Cha bố mày. Không có việc gì làm bà buồn lắm. Ở nhà còn có mảnh vườn mà cuốc đất trồng rau.
- Thế mai con đào sân lên xới đất cho bà trồng.
Bà móc túi quần đưa cho mình mảnh giấy.
- Qua chuẩn bị đi thì thằng Học gửi bà cho Hoàng này.
Mình giở ra xem. Thấy nó ghi một hàng chữ số. Chắc là số điện thoại rồi. Mình chạy xuống nhà gọi thử thì không thấy máy bàn ở đâu. Mẹ lôi vào trong phòng à ? Chạy tới chạy lui không thấy. Đang tìm thì bà xuống hỏi.
- Bà ơi bà có biết mẹ con để điện thoại đâu ko ? Bình thườngmẹ còn để trên kệ này này.
- Ờ. Bà mang ra chậu hoa ngoài sân để rồi !
- Gì ạ ? Sao bà lại mang ra đấy ?
- Cứ thi thoảng nó lại réo ầm lên.Làm bà giật mình suýt ngã.
Mình chạy ra ngoài sân mang máy vào. Ngó thấy lũ mèo đang nằm phơi nắng góc ngay cạnh đấy. Chắc bà tìm thấy lũ mèo rồi mang xuống đây rồi. Có bà thì đỡ sợ mẹ mắng.
- Con vặn cho chuông bé bé đi nhé. Chứ bà tháo dây mang ra ngoài sân là người ta không liênlạc được với mình đâu.
- Ừ ừ...
Bà gật gật rồi ra sân nhổ cỏ ở mấy luống hoa mẹ trồng. Mình ấn số thử xem có đúng số của thằng Học không.
- A lô !
- Học à ?
- Không ! Đứa nào đấy ?
- Ơ... Anh Đại ơi có Học ở đấy không ạ ?
- Không ! Nó đi ra đồng rồi.
- Dạ thế bao giờ Học về thì em gọi lại.
- Mày là thằng nào ? Lại mấy thằng ngoài xã rủ nó đi bi a đúng không ?
- Dạ không, em là Hoàng cháu bà Thanh, bạn của Học ạ !
- Hở ? Hoàng vợt muỗi đấy hở chú ?
- Dạ đúng em gửi vợt muỗi cho Học đây ạ.
- Thế chú đợi anh tí. Anh gọi thằng Học cho. Nó đang vót diềungoài sân.
Mình đứng đợi khoảng 30s thì nghe thấy tiếng bước chân chạyvội vào.
- Tao đây !
- Ừ ! Nói chuyện thoải mái đi mày. Tao trả tiền, mày không mất tiền đâu !
- Ờ. Quần mày gửi hơi chật nên tao phải mang đi sửa. Nhưng mà mặc cũng đẹp.
- Ừ thế mày chịu khó vậy.
- Với cả qua bị bố quật sưng hếtmông nên đéo mặc được. Nó cứrát rát.
- Mày lại làm cái gì thế ?
- Tại con Thu ý. Nó cứ vứt giấy cho tao trong giờ. Làm tao phải vứt lại. Rồi bà giáo bắt được. Tao phải viết kiểm điểm với cả mời phụ huynh đến họp.
- Sao mày không để ra chơi mà vứt lại làm gì?
- Thì tao cũng thích!
- =)) Thế thì còn kêu gì nữa. Cố mà chịu đi.
- Tối nay nó hẹn tao đi chơi. Màykể cho tao mấy cái hay hay trên thành phố rồi tao bốc phét cho vui.
- Thành phố chẳng có gì đâu. Nhà cửa san sát. Ô tô xe máy chen chúc cả ngày, khói bụi mù mịt.
- Cứ có oto là thích rồi. Mà mày ơi đi chơi với gái có phải nắm tay không?
- Tùy tình cảm của chúng mày chứ. Mà tao nghĩ con Thu nó thích thì nó tự nắm thôi.
- Thế là nó tự hả? Tao không phải làm hả? Thế mà ông Cu bảotao phải nắm tay với vuốt tóc nhiệt tình vào. Nhưng tao sợ lắm.
- =)) Mày đừng dại mà nghe. Cứ đi một lần rồi biết.
- Ừ. Mà tao bảo mày ơi.
- Ừ tao nghe đây.
- Cái của bọn mình ý. Nếu bị đạp vào thì có bị hỏng không ?
- Cái nào ?
- Cái... cái ấy đấy !
- Ờ. Nếu bị mạnh thì có thể ? Màybị con Thu đạp rồi á ?
- Dở người à ? Hôm qua tao với thằng Biên có xích mích. Lúc choảng nhau tao lỡ lên gối chỗ ấy. Tối về bố mẹ nó sang bắt đền tao. Mai nó đi khám mà làm sao khéo tao lại phải đền thì bố tao giết chết. Cái vợt muỗi cũng không cứu được tao nữa rồi.
- Làm gì đến mức thế. Tao lên gối bọn bạn suốt. Không sao đâu mày đừng lo quá.
- Ờ thế mà mẹ nó bảo mất tí máu là sáu triệu tư, mất tí cu là gần chục triệu. Tao lo đéo cả ngủ được.
- =)))))) Mày cứ bình tĩnh. Có gì mai tao lại gọi hỏi nhé. Tối tắm rửa quần áo chỉnh tề vào nhá.
- Ừ tao ra làm diều tiếp đây. Tao cất lên gác chuồng lợn hè mày về chơi
- Tiên sư mày chứ vứt ở chuồng lợn tao về ngửi cái là chết vì ngộđộc khí à.
- Hê hê. Tao bủm rắm một phát là hết mùi cứt lợn
- =)) Thằng chó. Thế tao cúp máy đây !
- Ờ. Được chơi với bà sướng nhé. Chào mày
Mình cụp máy rồi chạy ra sân ngồi chơi với lũ mèo, ngắm bà tỉa cây. May hôm nay không có tiết ở trường chứ đi học để bà ởnhà một mình buồn chết. Giờ này chắc Vi đang ngồi lớp học. Muốn gặp em quá. Cả ngày hôm qua không được gặp. Thấy buồn buồn. Ngồi chơi với lũ mèo lại càng thấy nhớ ! =(
Mẹ đi làm nửa buổi đã về rồi. Có lẽ mẹ cũng lo bà ở nhà buồn. Mẹmua về một đống hoa quả và thức ăn tươi. Nhìn mẹ tất bật sao mà thấy dịu dàng thế. Đứng dậy cầm đồ ăn đỡ mẹ. Bà cũng lật đật chạy tới đỡ cùng mình. Mình dành cho bà túi quả nhẹ nhất rồi bê cả đống vào nhà. Đang vui cười nói chuyện với bàvà mẹ thì chuông cửa reo lên. Mình chạy ra đến sân thì hoảng hồn. Lạnh tóc gáy khi thấy ông Tùng đứng ở cổng. Ông này định đến xử mình tại nhà luôn à.Mà hôm nay không có thằng Hưng thì biết làm sao ? Chạy vàođóng cửa chính. Mình khiếp đếnnỗi mẹ hỏi mãi mà vẫn không trả lời được. Mẹ ngó ra cổng thấy lão đứng đó chờ nên gạt mình ra rồi chạy ra mở cổng. Muốn hét lên với mẹ mà không được. Vội bấm số thằng Hưng bảo nó phi sang giúp mình mà không biết có kịp không nữa.
Ông Tùng lừ lừ tiến vào nhà. Tuycó vẻ an toàn nhưng mình vẫn ghê ghê. Ông nhìn mình cười trừ rồi ngồi vào bàn nói chuyện với mẹ. Mình vừa ngồi tròn bếp nhặt rau với bà vừa ngỏng tai hóng chuyện.
- Chị Ngọc ơi chị có thương em thì cho em số của Thi nhà em. Chứ em rơi vào đường cùng vì nó rồi.
- Chú làm gì mà ra nông nỗi này thế ? Đầu tóc râu ria nhìn khiếp quá.
- Thôi em chả giấu gì chị. Trước lúc li dị nó đem hết giấy tờ nhà cửa xe c