XtGem Forum catalog
Avatar|KPAH|Ninja Online|Đọc truyện teen
Trang chủ > Truyện Tình Yêu
[Truyện cực hay] Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
NiKCy [SV!][ON]
Người Sáng Lập
te;ch thì làm thôi! (Đành bắt trước thằng Hưng vậy. Chứ thật ra chẳng biết nói gì nữa.)

Vừa dứt lời bị lão tống ngay mộtquả đấm vào mặt. Hoa hết cả mắt. Loạng choạng ra đằng sau thì thằng đồng bọn lão đạp mình ngã dúi dụi xuống nền đất. Từ bé tới giờ lần đầu tiên bịđánh đau như thế này. Cảm tưởng gãy cmn xương luôn. Bị đạp thêm vài cái thì thằng Hưng xông vào ngăn.

- Thôi dm các ông chứ đừng làmquá lên. Anh em với nhau đéo thích động tay động chân!

- A thằng nhỏ này nói năng được.

- Muốn gì nói nhanh!

- Thằng chó con này gan nhỉ? Chúng anh xử mày nát xác giờ. Cỡ mày mà dám động tay động chân à?

- Em đéo cần động. Nhưng an hem của em sẽ thay mặt.

- Anh em chú em à? To nhỉ?

- Cũng to bình thường. Kia kìa!

Thằng Hưng hất mặt ra phía đường. Mình cố chống lưng đứng thẳng lên nhìn. Mấy thằng bạn nó đã có mặt từ bao giờ. Lão Tùng nheo mắt lại. Chắc cú lắm. Tưởng quả này xơi ngon mình mà.

- Anh nên nhớ không chỉ có anhtung hoàng trên đất này đâu. Đừng tưởng em bé mà sầu.

- Dcm thằng chó. Mày là ai?

- Anh biết Hùng lác hẻm Xéo không?

- Dmm. Bố đang hỏi mày là ai?

- Không cần biết. Nhưng em nói cho anh rõ. Bọn em không rảnh để chơi cùng anh. Mời anh đi kiếm người khác.

Nói xong nó ra lôi mình đứng dậy đi về phía đường. Mình cố ngoài lại nói thêm câu.

- Từ lần sau chú tìm cô Thi mà tính nợ. Đừng động đến Vi.

Thằng Hưng ra đến đường, đấmtay một thằng bạn, cười toe toétvới cả đám rồi dắt xe mình đi về.Mình tự động trèo lên ôm lưng nó thôi. Còn biết làm gì nữa. Người đau tê tái. Không biết vác cái bộ mặt này về nhà thì mẹ sẽ nói gì nữa.

- Đau không?

- Sao không? Sao mày không nóisớm mà để tao bị đánh gần chếtmới mở mồm thế?

- Biết nói gì đâu? Run bỏ mẹ ra.

- Nhỡ chúng nó không sợ phe mình mà cứ choảng thì sao?

- Gớm mày yên tâm. Bọn cớm này muốn sống được là phải có đồng bọn và biết điểm dừng mới trụ được

- Thế ông Hùng lác là ông nào?

- Tao biết đéo đâu! Thấy mấy ông ghi lô đề gần nhà hay nói chuyện lão ấy cớm nổi tiếng thì lôi vào cho mạnh thế thôi chứ biết éo gì.

- Dm sao mày liều thế?

- Mày sắp chết đến nơi cmnr cònliều cứt ý. Tao sợ quá cứ nói đại thôi!

Mình bấm bụng vừa cười vừa khóc. Chẳng quen biết gì mà gân mặt lên nói như đúng rồi. Dù sao cũng thoát kiếp nạn này. Không biết sau này sẽ thế nào nhưng cứ vênh mặt lên sống đã.Quay lại nhìn mấy thằng bạn củaHưng, thằng nào cũng cơ bắp xăm trổ, đầu cạo bóng lừ nhưngnhìn thấy mình ngó là cười đáp trả. Không hiểu sao Hưng quen được mấy thằng như thế này. Nhưng thằng cún con khiến mình hiểu ra. Dù tốt hay xấu thì trong một cộng đồng, nếu sống bằng cái tình với nhau thì khi hoạn nạn ắt có bạn sẵn lòng cứu giúp và sẻ chia. Gục đầu vàovai thằng Hưng cho đỡ mỏi. Lại nhớ về em, nhớ những lúc em cười, những vết thương trên cơ thể tự nhiên trở nên dịu mát.

C33.

Tối ấy mẹ sang bà ngoại không về. May quá. Đỡ phải trình diện mẹ với đủ thứ lí do giải thích cáidung nhan thảm hại của mình. Tối ăn cơm đau hàm nên cũng chỉ được vài miếng rồi lên phòng nằm nghỉ. Mà quái một cái là cứ tầm tầm tối đến là tâm trạng mình lại rơi vào trạng thái khó tả. Nó cứ rỗng rỗng bên trong người, bực tức một cái gì đó không tên mà không thể nói lên nổi.

Tự nhiên muốn nghe giọng thằng Học thế. Muốn nó kể cho mình cuộc sống ở quê, chỉ một vài câu thôi cũng được. Điện thoại bàn nhà mình không lưu danh sách gọi đến nên bây giờ chẳng biết làm thế nào liên lạc về đấy. Càng buồn hơn. Đang nằm nghĩ miên man thì nghe thấy một tiếng gọi quá đỗi quenthuộc. Mỗi lần nhớ tới thôi là timmình lại đập mạnh khủng khiếp.

- Hoàng, Hoàng ơi!

Vội chạy ra mở cửa ban công. Em đứng trước mặt mình. Bằng xương bằng thịt. Lúc đầu cứ tưởng mình nhớ quá nên mơ nhưng không phải. Mình tròn mắt, cố thở đều nhìn em chăm chú. Đúng em rồi! Kéo em vào lòng ôm chặt. Dù làm thế mết vếtbầm trên vai mình đau tê tái nhưng vẫn chịu đựng. Sao em lại về nhà thế này. Mà hình như về có một mình. Sao lại xuất hiện bất ngờ đúng lúc mình đang cảm thấy trống rỗng thế. Em đẩy mình ra rồi ngó nghiêngmặt mình.

- Hoàng làm sao thế này? Nói emnghe!

- Ơ, anh bị ngã!

- Bị ngã kiểu gì mà thê thảm thế này? Từ lần sau thì cấm đi đón em rồi về lúc chập choạng nữa!

- Không phải tại anh đâu. Tại ông đi đường.

- Không cãi!

Em lôi mình ra giường, lôi trong túi ra đống thuốc sát trùng rồi cao ciếc đủ kiểu.

- Ủa mà sao Vi biết anh ngã?

- Anh Hưng bảo em. Em phi ngayvề nè

- Vi phi về với anh à?

- Hỏi lạ. Không về với anh thì với ai.

Mình túm ngay túi thuốc rồi lôi em vào chăn nằm. Bất ngờ quá nên em chẳng kịp phản kháng, nằm gọn trong tay mình. Cứ ngoan thế này thì anh hạnh phúc lắm bà trẻ ạ. Em làm mình hết buồn luôn. Cũng không thấy đau đớn chân tay mặt mũi gì nữa. Với tay lên tắt điện rồi nằm thủ thỉ cùng em. Em nghịch lắm. Thỉnh thoảng lại thọc tay vào áo lần mò xem ngực với lưng mình có sưng chỗ nào không. Những ngón tay của em mềm như bông, chạm chỗ nào đóng băng chỗ ấy. Được một lúc mình vội cầm tay em nắm chặt.

- Vi đừng làm thế ! Anh chết mất!

- Làm sao hả Hoàng ?

- Không sao ! Nhưng Vi nằm im đi !
Nằm ôm em chặt hơn. Kể cho em thật nhiều chuyện để quên khi cái nóng đang bốc lên trong người mình. Em mong manh, nhỏ bé và thân thương quá đỗi. Áp mái đầu em vào ngực mình. Mùi của em tràn vào mũi. Yêu em đến lạ. Chỉ muốn hòa tan vào em thôi nhưng phải kìm lại vì mình biết tình yêu còn có nhiều giới hạn. Lúc lúc mình lại nhoẻn miệng cười. Hạnh phúc kinh khủng luôn. Ước gì đêm nào cũng được ôm em ngủ, cũng được em dụi đầu vào ngực khúc khíchkể chuyện trường lớp. Sáng ra tỉnh giấc là được nhìn thấy em, quờ tay sang là chạm vào em. Em nhăn nhó chui vào lòng mình nếu mình bóp bóp mũi gọiem dậy, để nghe em năn nỉ ‘‘choVi ngủ một lát nữa thôi mà’’.

- Vi ơi !

- Dạ !

- Hát anh nghe !

- Bài gì ?

- Bài gì cũng được. Nhạc thiếu nhi ấy.

- Con gà trống lang thang trong vườn hoa. Thấy cây mào gà chợtkêu lên thảm thiết. Ai lấy cái màocủa tôi, ai lấy cái mào của tôi treo lên cây này thế. Ai lấy cái mào của tôi. Ai lấy cái mào của tôi, treo lên cây thế này .

- =)) Nữa đi

- Nhà em có con gà trống. Mèo con và cún con. Gà trống gáy ò óo. Mèo con luôn rình bắt chuột. Cún con chăm canh gác nhà.

=)) Mình chết mất. Từ hồi yêu em mình đâm ra thích nghe nhạc thiếu nhi. Mỗi lần nghe đềunhớ đến em. Con gái đáng yêu nhất khi chúm chím hát.

Mình và em tỉnh dậy vào giữa buổi sáng. Mở mắt ra là thấy em nằm chống tay ngắm mình. Mắt mình ti hí nhìn em, cảm giác ấm áp giống y như lần mình cùng em đi Đà Nẵng. Lúc này ước muốn duy nhất là già đi chục tuổi để cưới em về làm vợ. Hi hi.

- Hoàng hôi !

- Dạ ?

- Đi tắm ngay !

- Khôngggggggggggg !

- Nhanh nào !

- Anh xin người. Hu hu hu

- Em bật nóng lạnh rồi.

- Lại còn thế nữa. Vi có nhất thiết phải hành anh thế không ?

- Có ! Hê hê.

Mở mắt ra là bị em lôi vào nhà tắm. Lúc đầu em lột áo mình ra, định lột quần nhưng thế nào lại thấy ngại nên ra ngoài đóng cửa.

- Em đứng đây nhìn bóng Hoàngnha. Hoàng không tắm là chết với em.

- Được rồi. Cởi quần đây.

- Nhanh lên !

- Vi cấm được mở cửa nha. Anh không nương tay đâu đấy.

- Em thèm vào.

- Nói phải giữ lời đấy. Đừng giở trò đồi bại.

- Đứng yên đó. Bôi sữa tắm lên người đi.

- Đây !

- Nhanh không em vào giờ!

- Ê ê anh không đùa với Vi đâu nha. Đừng thấy anh đẹp trai mà dê cụ.

- Xong rồi. Kì cọ đi nhanh lên rồi xuống ăn sáng với em.

Lần đầu tiên tắm mà còn bị chỉ dẫn. Bực thí mồ. Tắm xong xuống nhà thì thấy em đang nghe điện thoại bàn. Nhìn thấy mình em vội đưa máy.

- Hoàng nghe đi, Học gọi!

Mình chạy tới vồ lấy ống nghe ngay.

- Học à? Tao Hoàng đây!

- Hoàng à? Tao Học đây!

=))))))))))) Nghe câu đầu thôi mà mình đã cười tí chết.

- Gì thế mày? Có chuyện gì à?

- Không!

- Thế sao mày gọi tao?

- Tao ở nhà chán quá không biết làm gì. Anh tao ra ngoài sânbăm rau lợn nên tao gọi cho mày luôn!

- Ừ. Mai mày ghi số anh mày vào rồi đưa tao. Thỉnh thoảng tao gọi về cho.

- Số nào hả mày?

- Số điện thoại ấy. Mày cứ hỏi anh mày ý.

- Ừ. Anh Cu ơi!

- Ấy không phải bây giờ. Lúc khác cũng được.

- Ừ!

Lại thấy nó im im. Mình đành gợichuyện.

- Thế mấy hôm nay mày thế nào?

- Hôm qua đi học tao được 6 Toán!

- Thế á?

- Ừ. Lần đầu tiên tao được 6.

- Thế bình thường mày được nhiêu?

- 1. Có lần làm tốt được 2

- =))))))) Cố lên mày nhé. Chú ý nghe giảng chứ đừng bắn nịt bắn chun trong lớp

- Thế có đúng là nếu học giỏi thìđược lên thành phố với mày không?

Mình tự nhiên trùng xuống. Nhận ra rằng mỗi một người đều có một khát khao cho riêng mình. Lại thấy hạnh phúc vì trong khát khao của thằng bạn lại có bóng dáng của mình nữa.

- Ừ đúng rồi. Thế nên mày cố nhé!

- Ừ!

- Hè tao sẽ về kèm mày học.

- Thật nhá. Tao đợi.

- Thế cái vợt muỗi còn dùng được không?

- Còn. Nó thành báu vật của nhà tao rồi. Bố tao suốt ngày đem đi ỉa. Mẹ tao thì đem theo mỗi lần đi nhặt trứng gà. Anh tao thì mượn mỗi khi đi tán gái. Ngồi bờ ao cứ bép bép sáng lóe như pháo hoa.

=)) Thằng quỷ này. Kể toàn chuyện gì không à!

- Mà hôm qua có đứa viết thư cho tao trong lớp!

- Thế à? Nó bảo gì?

- Nó tên Thu. Nó viết mỗi chữ T trái tim H. Như cái diều Hoàng trái tim Vi của mày ấy.

- Thôi chết cha nó thích mày rồi !

- Nhưng tao ngại lắm !

- Sao ngại ?

- Năm trước tao quậy, ăn nói lại mất dậy. Có lần đang ăn mít meothì con bé đến bắt truyện. Nó hỏi tao ‘Học đang ăn gì đấy ?’

- Thế xong mày trả lời sao ?

- Eo xấu hổ lắm !

- Nói đi rồi tao mới khuyên được chứ !

- Tao bảo ‘‘Ăn cặc !’’

- =)))))))))))))))) Tiên sư mày. Thế mà nó cũng thích được.

- Tính tao vốn chỏng lỏn quen rồi. Lại thấy con gái là ngứa mắt.Bây giờ nó làm tao cứ ngại ngại đến lớp. Mỗi sáng đi học tao lại phải tốn mấy phút soi gương chải đầu.

- =))))))))))))) (Mình thề là mình đứng cười không nói được gì hết)

- Giờ đéo dám mặc quần thủng đít đi học nữa. Hôm qua đòi mẹ tao may cho bộ quần áo mới màbị mẹ tao chửi gần chết luôn.

- Tao còn nhiều quần áo lắm. Đểtao gửi về cho. Mày sửa cái kiểu ăn nói trẻ trâu đi. Chịu khó học hành tí thì gái mới thích, bố mẹ mày mới chiều được.

- Ừ !

- Thế thôi cụp máy không anh mày hết tiền điện thoại.

- Ừ. Thế hè nhanh về nhé !

- Lần sau gọi tao nhớ cho tao sốđể thỉnh thoảng tao gọi về. Chăm bà giúp tao.

- Ừ tao mang sang cho bà bát canh cua đây. Mẹ tao vừa nấu.

- Cảm ơn mày.

Chưa kịp nói thằng bạn đã cúp máy. Không hiểu sao nghe điện thoại của thằng Học xong là mình thấy bình yên, có phảng phất chút buồn vu vơ. Kỉ niệm những ngày về quê và hình ảnh bà lại hiện rõ mồn một.

- Hoàng ra ăn sáng đi.

- Vi làm gì đấy ?

- Em rang cơm thôi. Nhưng có vẻ hơi khô vì nhà Hoàng hết dầurồi.

Không sao. Chỉ cần em nấu cho ăn là ngon hết. Chơi với em chọn ngày chủ nhật. Mình cười mỏi h
<<1 ... 232425262728>>
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Truyện dành cho những trái tim FA
[Truyện cực hay] Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
CÁI GIÁ CỦA SỰ THEO ĐUỔI
Câu chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
[Truyện ngắn] Yêu người bằng tuổi
[Truyện] Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay