ết hai bên hàm. Đến tối emlại về nhà Linh. Mình thấy tiếc quá. Chỉ ước khi bên em thời gian dừng lại.
***
- Tao không hiểu thằng này nó ngã kiểu gì mà bầm tím từ đầu đến đít thế này!
Đây là câu hỏi mẹ hỏi nhiều nhất từ hôm qua tới giờ. Mà rõ là chỉ nhận lại được sự im lặng mà vẫn cứ hỏi.
- Ái. Mẹ xoa thuốc nhẹ thôi. Đau quá!
- Im mồm ngồi im đi!
Mẹ ngồi gần sát mặt mình, chấmchấm thuốc vào viền môi và mũi.Mình có thể đếm được từng nếpnhăn với từng cái tóc bạc. Mẹ mình ngày xưa cũng thuộc dạngxinh gái chứ. Thế mà cứ mải nuôi con chẳng thèm để ý đến chăm sóc sắc đẹp gì cả. Thảo nào chẳng bác trai nào để ý.
- Đi nha mẹ. Con sẽ chọn cho mẹchục bộ đẹp như tiên luôn
- Thôi khỏi, tao là tiên sẵn rồi
- Dạ?
- Ờ thì tao ăn được ngủ được ấy.
Mẹ cười khúc khích. Lần thứ lẻ trong cuộc đời thấy mẹ đáng yêu. Tối ăn cơm xong lên phònggọi điện nghe giọng em cho đỡ nhớ chút rồi xuống nhà lôi mẹ ra ngoài. Cứ tối đến mẹ lại chui trong phòng xem Ti vi chán rồi lăn ra ngủ, sáng dậy sớm đi làm.Cuộc sống cứ lặp qua lặp lại cái vòng tuần hoàn chán ngắt ấy. Chỉ khổ cái là mẹ ngồi sau xe mình cứ gắt hoài, lúc gắt đi chậm thôi lúc gắt đừng đi vào chỗ sóc, đến mệt.
Trên phố có mấy hàng quần áo cho mọi lứa tuổi. Đưa mẹ đi thử vài bộ váy công sở mới nhận ra dáng mẹ vẫn còn đẹp lắp. Khôngcó mỡ bụng và ngực vẫn tròn. Mẹ mới qua 40 chút thôi, sao không chịu đi bước nữa nhỉ. Mình thấy phụ nữ mà không có một chỗ dựa vững chắc cứ tội tội sao ấy.
- Được không Hoàng?
- Được mẹ ạ! Mẹ của con nhìn đẹp lắm!
- Thôi đi. Tao không cho thêm tiền tiêu vặt đâu!
Con đâu có xin đâu. Chỉ cần mẹ vui là được rồi. Con vô tâm chục năm nay. Chẳng bao giờ thèm đếm xỉa đến nụ cười của mẹ. Nợmẹ quá nhiều mà cả đời không trả xuể mất. Đang lang thang chọn cho mẹ thêm cái dây chuyền và khuyên tai thì gặp em. Đúng là em. Không nhầm được. Chỉ hơi bất ngờ chút khi đi bên em là thằng Chó Có Lát. Hai người cười cười nói nói không bận tâm đến bất cứ ai bên cạnh. Có vẻ như cùng nhau đi mua đồng hồ. Mình thì khỏi phải nói rồi. Chân như bị đóng băng và ngực đau theo từng nhịp đập. Chỉ giận là không thể đến trước mặt hai người mà chào hỏi cho rõ ràng. Còn mẹ ở đây nên không thể làm khác được. Nắm tay mẹ kéo sang gian hàng khác cho khuất bóng.Trong đầu mình bây giờ lẫn lộn những cảm xúc và kỉ niệm đã đi theo mình suốt những ngày tháng vừa qua.
C34.
Đèo mẹ về mà lòng buồn rười rượi. Nhưng vẫn cố tươi cười đáp chuyện mẹ vì hôm nay mẹ đang vui. Mình muốn mẹ có mộtbuổi tối trọn vẹn. Chào mẹ lên phòng, mở cửa ban công thật rộng. Chỗ này đêm qua em đứng đây gọi mình. Chăn gối mình vẫn còn vẹn nguyên hương quần áo em. Nằm một lúc không chịu được. Mình nhẹ nhàng xuống nhà lấy xe đi. Vi vutrên những con đường mình và em đã đi qua. Để mặc cho gió thốc sâu vào trong phổi. Những vết thương trên người trở nên đau một cách riêng biệt. Dường như nó thấm với nỗi buồn mìnhđang phải chịu.
Dừng xe trước cửa nhà Linh. Tự nhiên thấy trái tim trống rỗng. Em có còn trong đó không? Mình cũng không biết nữa. Con đường này tự nhiên lạ lẫm. Lại quay xe về. Mình rẽ qua nhà thằng Hưng. Giờ này mà về nhà tự kỉ không khéo đập đầu chết mất.
- Gì thế mày? Gọi khuya thế?
- Mở cửa cho tao!
- Cái gì? Bị mẹ đuổi ra khỏi nhà à?
- Không. Tao… nhớ mày!
- Dm thằng điên. Đợi bố. Xuống đây!
Nằm phịch xuống giường. Người mỏi nhừ như bị nhét vào cối xay.
Vừa nói nó vừa lôi ra cái xi lanh đã dùng rồi. Thằng này khốn nạn lắm. Nó nói là làm bằng được. Mình sợ quá nhảy ra cửa sổ.
- Thằng chó. Bố nói đùa!
- Đứng im cho tao. Tao tiêm cho thuốc bơ tình. Tiêm xong quên hết yêu đương sầu muộn.
- Mày đừng làm liều. xi lanh dùng rồi dễ gây si đa.
- Ừ thì bị si đa mới quên tình được chớ. Xi lanh tao nhặt bụi cây dưới cổng. Không sao đâu. Lại đây tao chiều.
- Thằng bệnh! Tránh xa tao ra.
Thằng mất dậy đuổi mình quanh phòng. Mệt lừ người. Đếnlúc mặt mình đỏ gay đỏ gắt nó mới tha. Cởi quần áo rồi phi lên giường đắp chăn. Thằng Hưng đi đánh răng rửa mặt rồi trèo lên cùng mình.
- Dạo này hình như tao già đi rồiHưng ạ?
- Sao? Răng mày bị lung lay à?
- Tiên sư mày. Nói chuyện nghiêm túc tí.
- Thế sao? Bị rụng lông à?
- Zời ơi. Đéo nói chuyện nữa. Đi ngủ!
- Hê hê. Thôi nói nốt đi. Ức chế cái gì? Chó Có Lát à?
- Ờ!
- Nó làm sao?
- Hôm nay Vi đi chơi với nó
- Hả? Cái quái gì thế? Nhíp đi chơi với Chó Có Lát? Mà hình như tao thấy Nhíp hợp với Chó Có Lát hơn là hợp với Quần Đùi Hoa. Nhíp thì có thể dùng để nhổ lông chó. Còn với Quần Đùi Hoa thì..
Chẳng đợi nó nói hết câu. Mình vùng dậy cầm mảnh chăn nhét vào mồm nó. Đã đang buồn thì chớ.
- Thôi tao nói đùa đấy. Yêu thì phải có lòng tin chớ.
- Tao tin Vi mà. Nhưng tao buồn!
- Nhà vệ sinh kia. Giải quyết xong ra ngủ.
- Mày biến đi. Tao ngủ đây!
Nằm quay lưng vào tường. Thở dài thườn thượt vài cái rồi ngủ. Mình biết Hưng không phải thằng bạn để mình kêu ca buồn khổ những cảm xúc trống rỗng. Nó đơn giản chỉ biết mình BUỒN. Và cách nó làm là ở bên trêu đùa chứ không phải tâm sựkhuyên nhủ. Trùm kín chăn lên đầu và nhắm mắt lại. Thỉnh thoảng thằng Hưng lại vỗ vỗ vai mình ra bộ an ủi. Hic. Cũng chẳng hiểu sao mình lại rơi vào tâm trạng buồn khổ thế này. Cố gắng xua mọi thứ ra khỏi đầu và đếm cừu cho dễ ngủ. Hi vọng ngày mai sẽ khác hơn.
Mình chào đón một ngày đầu tuần bằng tâm trạng không mấykhá khẩm. Sáng dậy muộn chỉ kịp vốc nước rửa mặt rồi chạy ngay tới lớp mà không đánh răng. Không khéo thằng nào màbị mình hà hơi chắc về nơi chín suối an nghỉ quá. Chiều về lượn qua trường em. Em vẫn về cùng nhóm bạn. Tại sao cứ để cái thằng Chó Có Lát đèo chứ? Em không có khái niệm gì về khoảng cách sao? Giận em ghê gớm. Đứng nắm chặt tay lái cố bình tĩnh để không lao tới lôi em về. Mình đang dần chán nản và buông xuôi nếu cứ thế này mãi. Có phải mình chưa dặn dò em đâu. Mình đã nói tay em chỉ để mình cầm cơ mà? Chẳng lẽ phải dặn kĩ càng thêm nữa là chỉcó anh được đèo em? Chỉ có anhđược ngắm em? Chỉ có anh được thấy em cười? Chỉ có anh thôi? =(
Quay xe về nhà. Lúc nào trong tim mình cũng thúc giục một chân lý. Ở nhà vẫn còn có một người phụ nữ đợi mình về ăn cơm. Nhưng hôm nay không chỉcó một. Mình không biết tả cảm xúc của mình khi vừa mới về đến ngõ thấy bà nội ngồi ôm nón đợi ngoài cổng. Suýt nữa mình còn không kịp dựng cả xe mà lao đến ôm bà. Nhìn dáng bàkhòng khòng, trên đầu và còn vấn chiếc khăn nâu. Ngó thấy mình bà chống tay lấy đà mãi mới đứng dậy được. Rồi bà lập cập chạy ra với mình như bà đã đợi mình cả trăm năm rồi. Mình cúi xuống ôm bà vào lòng mà muốn vỡ òa ra cùng nước mắt.
- Cha tiên sư cái thằng cu khỉ, sao mày về muộn thế?
- Bà ơi. Sao bà lại ra đây một mình? Sao bà không gọi con đi đón? Sao bà liều thế? Sao bà không lo cho mình thế này? Từ lần sau bà không được thế nữa đâu nhé. Bà nghe chưa?
- Mẹ mày. Bà có phải lú rồi đâu mà không đi được. Ngày xưa bà còn đạp xe từ Bắc vào Nam từ Nam ra Bắc đấy con ạ!
- Không. Giờ bà không được đi như thế nữa. Con không biết!
Đứng nắn nắn bà mãi. Bà ngồi bệt xuống đất chẳng lót gì nên đít quần bà trắng xóa bụi. Bà đưa tay phủi phủi vài cái rồi lại ngước lên nhìn mình, móm mém cười.
- Sư bố mày, sao lười cạo râu thế hả con? Lún phún xanh mặt rồi.
Sở lên cằm cũng thấy râu tua tủa. Mình ra cơ sự này là do em hết. Ghét! Mở cổng đỡ bà vào nhà. Chắc bà mỏi lắm. Chắc bà nhớ mình lắm nên mới lặn lội xuống đây thăm cháu. Chẳng khóc nhưng chạm vào mắt cũngthấy ướt ướt. Rót nước đưa bà uống. Tay bà run đến mức mình phải đỡ phía dưới.
- Thế bà đợi con từ bao giờ?
- Bà xuống lúc gần trưa. Ai biết mày đi học tối mới về?
- Xuống từ trưa? Trời ơi sao bà không ra hàng quán nào ngồi đợi mà lại ngồi ở cổng mấy tiếng hả bà?
- Thôi phiền người ta. Ngồi đợi có sao đâu.
Vừa nói bà vừa móc tờ năm nghìn trong cái túi may ở cạp quần ra hào hứng kể
- Có người đi qua thấy bà ngồi ôm nón, người ta tưởng ăn xin vứt cho bà năm nghìn. Bà chạy theo trả mà không kịp.
Cầm tờ năm nghìn nhàu nát trêntay mà không ngăn được nước mắt. Trong khi mình mải thang lang vì một người con gái thì bà ngồi vật vờ ở cổng nhà đợi mình. Bà bơ phờ mệt mỏi tới mức trông không kém gì hành khất. Gục vào lòng bà rồi để mặcmình thút thít. Mùi bụi đường, mùi đồng quê phả vào mặt mình ấm nóng. Bà nhẹ nhàng đưa tay vuốt vuốt lên tóc mình. Những cảm giác yêu thương che chở thời bé thơ ùa về mát dịu. Bà ơi! Bà là tia nắng duy nhất trong ngày của cháu. Ôm bà mà như ôm một vật báu. Nâng niu sợ vỡ.
Nũng nịu bà chán chê, mình tót vào bếp mở tủ lạnh xem còn gì ngon để tối nấu cho bà ăn. Vừa kịp lúc mẹ về. Mẹ vào nhà đang quát mình mấy câu vì tội để xe ngoài cổng thì bà khẽ khàng.
- Tại nó vội đưa mẹ vào nhà nênquên đấy. Ngọc đừng mắng tội nó.
Mẹ nhìn bà ngỡ ngàng, buông đồ đỡ lấy bà. Mình đứng cười. Lâu lắm rồi kể từ khi bố bỏ nhà đi. Mẹ như giận luôn tất cả những gì thuộc về bố. Bà nội bị mẹ bỏ quên trong những góc tâm trạng tủi hờn và có phần xấu hổ. Giờ nhìn bà gầy yếu gắng sức đến thăm con cháu, mẹ cũng chẳng kìm được nước mắt. Mình ra cất xe rồi biết ý tránh lên phòng. Bước lên cầu thang vẫn nghe tiếng mẹ thổn thức.
- Khổ con quá. Sao bà lại lặn lội ra thăm con thế này. Khổ con quá bà ơi…
Đóng cửa phòng lại rồi nằm vật ra giường. Chạm tay lên vết thương giờ không còn thấy nhức. Thấy bà và mẹ ai cũng có một nỗi niềm riêng. Nỗi buồn của mình đã là gì đâu. Và hơn nữa mình vẫn tin trong trái tim em chỉ có mình. Là do em vô tư quá nên thành vô tâm thôi. Hômnay không cần em phải gọi điệnnhắc, mình tự động lên đổ cho lũ mèo một ít hạt khô, thay nướcuống và dọn dẹp ổ cho chúng nó. Xong rồi lấy quần áo đi tắm. Mình phải tập sạch sẽ để đánh bật thằng Chó Có Lát mới được.
Tắm xong chạy xuống nhà thì thấy bà đang ngồi nhặt rau muống. Chạy lại giúp bà. Mà hình như rau này không phải lấyở tủ lạnh ra thì phải.
- Ơ mẹ con mua rau hả bà?
- Đâu. Rau muống lần mày về dậm đất, bà trồng. Giờ nó lớn từng này. Sáng dớm bà dậy hái bỏ vào bọc mang theo. Mà mai rủ con Vi sang đây chơi với bà..
Bà lại làm mình muốn khóc rồi. Hic. Bữa cơm hôm nay bà luộc rau muống và kho cá. Mẹ mặc cái váy hôm trước mình đưa mẹ đi mua nhìn trẻ ra vài tuổi. Nay mẹ búi tóc cao chứ không để lòa xòa rũ rượi như mọi ngày. Có thêm người trong nhà cũng vui hơn. Mẹ có thêm người nói chuyện, không gắt gỏng mình như mỗi tối. Bà như đem cả cái ấm áp của đồng quê và một ni